Lúc xưa, tôi vẫn hay ra vườn,
cùng các bạn trong xóm hái vài trái ổi, rồi một chén muối, tí bột ngọt, ớt cay
xè…đứa nào đứa nấy ăn không “phanh”. Giờ vẫn thấy cảm giác thật tuyệt.
Mỗi lần xa quê tôi lại nhớ đến những buổi chiều đầy gió và có chút “khói lam
chiều”, một cảm giác buâng khuâng không nào tả siết. Bọn sinh viên chúng tôi -
những người ở tỉnh, hầu hết đều có chung một nỗi nhớ quê nhà trong cái nét rất
riêng của gia đình mỗi đứa. Chúng tôi gặp nhau và tụ họp về đây trong ngôi nhà
chung tại Sài Gòn. Một mảnh đất của cuộc sống khác hẳn: nhộn nhịp, năng động và
đầy thử thách.
Đứa nào cũng tất bật trong công việc và sự học của mình. Những hầu như cuối
tuần, chúng tôi luôn ngồi lại bên nhau và kể: quê anh, quê tôi… anh nhớ món ăn
nào nhất, ai thường nấu ăn trong gia đình anh?

Tôi cười và bảo: bột ngọt à… Lúc xưa, tôi vẫn hay ra vườn, cùng các bạn trong
xóm hái vài trái ổi, rồi một chén muối, tí bột ngọt, ớt cay xè…đứa nào đứa nấy
ăn không “phanh”. Giờ vẫn thấy cảm giác thật tuyệt. Mẹ cũng bảo: nấu ăn là một
nghệ thuật, và người nấu ăn là một nghệ sĩ, phải biết nêm gia vị gì, lúc nào,
còn tôi thì thêm vào quan trọng hơn là ăn cùng ai.
Rồi bạn tôi lại thao thao bất tuyệt về gia vị: không có bữa ăn nào không có bột
ngọt, không có muối và tiêu. Rồi lý giải: “giống cuộc sống vậy đó, có vị ngọt,
mặn và cay, em à”
Anh lại thách thức bằng một câu hỏi: “Thế Umami là gì? Đó ai biết”…Chúng tôi
ngẩn ngơ. Rồi anh bảo: Umami - vị ngọt dịu nhẹ, cơ sở của sự ngon miệng, theo
cách gọi truyền thống là vị ngọt thịt, đóng vai trò nền tảng tạo nên vị ngon cho
món ăn. Vị Umami được tạo ra chủ yếu bởi một loại axit amin là glutamate và có
thể tăng lên nhiều lần khi được kết hợp với các thực phẩm chứa các nucleotit
khác là inosinate và guanylate.
Tôi phán lên, chẳng liên quan, đang gia vị mà Umami gì. Bạn tôi cười: “Umami là
vị của bột ngọt đó! Lịch sử ra đời của bột ngọt gắn liền với một khám phá quan
trọng của một nhà khoa học Nhật Bản những năm đầu thế kỉ 20. Đó là việc khám phá
ra vị cơ bản thứ năm, vị umami, của giáo sư Kikunae Ikeda, trường Đại học Hoàng
gia Tokyo, Nhật Bản. Từ khi nhận ra vị ngọt rất đặc trưng trong dashi - món nước
dùng truyền thống Nhật Bản nấu từ tảo bẹ; cùng với việc khám phá ra
glutamate trong tảo bẹ là nhân tố chính tạo nên vị ngọt hài hòa đó, giáo sư
Ikeda đã nỗ lực nghiên cứu để tạo ra một loại gia vị mới có thành phần glutamate
nhằm mang đến vị umami - vị ngon ngọt cho thực phẩm.
Bắt đầu từ việc trích ly glutamate từ tảo bẹ cho đến việc nghiên cứu tạo ra
glutamate tinh khiết hơn từ nguyên liệu bột mì kết hợp với việc thử nghiệm các
loại muối của glutamate khác nhau, năm 1909 là một cột mốc quan trọng đánh dấu
sự ra đời của bột ngọt với thành phần chính là natri glutamate. Bột ngọt nhanh
chóng được ưa chuộng vì giúp món ăn ngon hơn một cách dễ dàng và đơn giản. Chính
vì thế, phát minh ra bột ngọt được xếp là một trong 10 phát minh quan trọng nhất
của Nhật Bản cho tới tận ngày nay.
Cuối hôm đấy, chúng tôi lại ấm lòng sau khi chia sẻ về quê hương và bữa ăn giản
dị từ người thân. Ngày mai, khi bước tiếp hành trình cuộc đời, hẳn chúng tôi
cũng sẽ họp lại, chia sẻ và truyền lửa cho nhau khi nhắc đến hương vị gia đình.
- Tấn Hùng
